Thursday, February 24, 2011

# Nh?ng Anh Thu Nu?c Vi?t - Ðon T? Cáo Công An Vi?t Nam

 
# Những Anh Thư Nước Việt - Đơn Tố Cáo Công An Việt Nam
 
 
CHXHCNVN là một Nhà cầm quyền hèn hạ nhất trong lịch sử của dân tộc Việt Nam.  Lẽ dĩ nhiên, sớm muộn gì một chế độ lưu manh như thế phải sụp đổ mà thôi.  2 chế độ Ben Ali của Tunisia và Hosni Mubarak đã đi qua, Chế độ Gadhafi cũng đang trên đường bị sụp đổ, trong khi đó, làn sóng dân chủ cũng đã tràn đến Trung Quốc, bảo đảm nước CHXHCNVN sẽ không tránh khỏi sự sụp đổ.  Đây là giờ phút ăn năn, sám hối của bất cứ ai còn đang làm việc cho chế độ vô cùng thối nát này, chớ không phải hành dân, tàn ác với dân trong giờ phút lịch sử thứ 25.  Đừng tiếp tục làm tội ác với người dân, để tránh đi những trả thù không cần thiết.  Công an, bộ đội, công chức, giờ phút này, phải đứng về phía của người dân để mong chuộc lại những lỗi lầm đã từng gây ra, để có thể tự cứu được cá nhân và gia đình của mình.  Tại sao trong khi những tên cầm quyền nước CHXHCNVN đang ôm vàng và đô la, chuẩn bị chạy trốn trước trào lưu nhân dân đồng loạt đứng lên biểu tình để giựt sập hàng chục chế độ độc tài trên toàn thế giới, thì chính công an lại ra sức bảo vệ cho bọn cầm quyền này?  4 phụ nữ dưới đây Nguyễn Bình Việt Tú - Nguyễn Bình Việt Thi - Nguyễn Bình Việt Châu - Phan Thị Hiệp rất xứng đáng là những Anh Thư Nước Việt.
 
Tổng Nổi Dậy, xuống đường biểu tình bà con ơi.
 
Ngày 25 tháng 2 năm 2011
Xin phổ biến tự do
 
PS:
 

Chị em chúng tôi tố cáo

Công an VN vi phạm nhân quyền có hệ thống

Bản tin từ Huế ngày 23-02-2011

            Căn cứ vào:

            + Các Công ước Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã tham gia,

            + Hiến pháp của CHXHCNVN mà Quốc hội đã ban hành, về:

- Các Nhân quyền về thân thể: không bị tra tấn hành hạ, không bị giam giữ độc đoán..

- Các Nhân quyền về an cư: tự do đi lại, bí mật thư tín....

- Các Nhân quyền về lạc nghiệp: có công ăn việc làm....

            Chúng tôi gồm 5 phụ nữ:

- Nguyễn Bình Việt Tú, sinh năm 1976, nhân viên giặt ủi.

- Nguyễn Bình Việt Thi, sinh năm 1981, nhân viên văn phòng

- Nguyễn Bình Việt Kim, sinh năm 1989,

- Nguyễn Bình Việt Châu, sinh năm 1993, học sinh lớp 12

- Nguyễn Bình Thảo Ngân, sinh năm 2001 (con của Nguyễn Bình Việt Tú), học sinh lớp 4

            Hiện đang cư ngụ tại 87 Điện Biên Phủ, phường Trường An, thành phố Huế.

            Cha, Ông chúng tôi là: Nguyễn Bình Thành, sinh năm 1955, tù nhân lương tâm, đã bị nhà CQCSVN bắt từ ngày 30-3-2007 và hiện giam tại trại giam Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai vì tội gọi là "tuyên truyền chống nhà nước" với mức án 5 năm tù. Mẹ, Bà chúng tôi là: Hồ Thị Bưởi, sinh năm 1956 đã qua đời ngày 23-12-2009 vì bệnh nặng.

      

Nguyễn Bình Việt Tú - Nguyễn Bình Việt Thi - Nguyễn Bình Việt Châu - Phan Thị Hiệp

            Chúng tôi tố cáo những sự việc sau đây:

            Vào lúc 15g30' ngày 18-1-2011: Công an (CA) phường Trường An gửi giấy mời tôi (Nguyễn Bình Việt Thi) đến tại đồn để "làm việc" với lý do: thông báo tình hình liên quan đến Bố đẻ ở trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai. Vì nghĩ là việc có liên quan đến Ba mình, tôi đã tới đó trước giờ mời 15 phút và được ông CA khu vực dẫn vào một phòng ở tầng 2. Tại đây tôi thấy có 4 CA: 3 nam và một nữ: ông CA khu vực, Trung tá Nguyễn Ngọc Công trưởng CA phường, bà ...Thanh Trà và ông ...Quân CA thành phố.

            Vào việc mới biết đó là trò lừa của Cộng sản. CA trước tiên nói phỉnh vài câu rằng Ba tôi sẽ được ra tù sớm, để rồi chủ yếu điều tra tôi về việc làm của Linh mục Nguyễn Văn Lý, người mà thời gian vừa qua, do bệnh nặng, đã được chị em chúng tôi thường xuyên đến thăm viếng và giúp giặt rửa, dọn dẹp (Cha đang ở Nhà Chung, Tòa Tổng Giám mục Huế, 69 Phan Đình Phùng - Huế). Họ bắt tôi khai đã làm gì cho Cha, rồi còn đe dọa, chụp mũ, cấm tôi không được về thăm Cha nữa.

            Vì không liên quan đến nội dung như đã ghi trong giấy mời, tôi đứng dậy bỏ về. Vừa xuống tầng 1, tôi đã bị họ chặn lại, đưa vào một phòng làm việc nhỏ. Lúc đó, rất đông CA mặc thường phục đang đứng ngoài sân liền đi vào phòng, vây lấy tôi để uy hiếp tinh thần một cô gái đơn độc. Khi nghe tôi gọi Lm Lý là Ngài thì một CA đã to tiếng quát nạt. Tôi tiếp tục bỏ về thì bị ông ta chặn lại, đẩy vào phòng, chỉ tay vào mặt, bắt phải "làm việc". Sau một hồi hạch hỏi, ghi ghi chép chép, họ bắt tôi ký vào biên bản, tôi nhất định không ký. Đến 18g30´ họ mới chịu thả tôi về.

            Từ ngày 9-2-2011, CA bắt đầu đặt chốt, rình rập, theo dõi và bám đuôi tất cả chị em chúng tôi cả ngày lẫn đêm. Họ quyết tìm hiểu chị em chúng tôi đi đâu, làm việc gì, thậm chí còn kết hợp với CA địa phương nơi chúng tôi lao động để quấy nhiễu chúng tôi.

            Ngày 16-2-2011, CA tụ tập trước nhà chúng tôi nhiều hơn; và khoảng 20g một thanh niên trẻ đứng sát bờ rào chùa Thiên Minh (cạnh nhà chúng tôi), dùng sào định lấy trộm vật gì đó của nhà thì bị chị em chúng tôi phát hiện. Chúng tôi la lên, chạy sang chùa để chụp hình thì thanh niên này bỏ chạy. Chúng tôi đuổi theo hắn trước mặt bao CA đang rình nhà nhưng họ vẫn tỉnh bơ bất động. Chúng tôi sau đó điện thoại đến đồn CA phường, báo cáo sự việc, họ bảo chúng tôi cứ tiếp tục theo dõi. Thế nhưng thanh niên này lại xuất hiện, rình rập, rồi ném đá lên mái tôn nhà chúng tôi trước mắt nhiều CA khác đang canh gác tại đó. Đồng bọn cả mà! Hắn còn chửi bới, hăm dọa sẽ lấy trộm đồ, rồi càng về khuya thì càng ném đá lên mái tôn liên tục, quấy phá đến gần 3g sáng mới chịu thôi. Đến hơn 4g, chị tôi Nguyễn Bình Việt Tú thức dậy, lái xe máy đi dự lễ do Cha Lý làm lúc 5g sáng mỗi ngày tại Nhà Chung, thì bị 2 CA không cần đội mũ bảo hiểm chạy bám theo.

            Khoảng 15g ngày 17-2-2011, sau khi giúp Cha Lý như thường lệ về chuyện cơm nước, quét dọn, giặt giũ, thì trên trên đường đến nơi làm việc (là ủi quần áo), chị Tú tôi bị một nhóm 10 CA (hàng ngày canh gác, theo dõi những ai đến thăm Cha Lý) đuổi theo. Chúng ra lệnh cho chị dừng xe lại. Chị không dừng liền bị chúng ép sát làm chị ngã xuống đường. Thế là chúng nhấc bổng chị lên xe của chúng, kẹp giữa 2 nam CA. Một tên khác leo lên xe chị. Tất cả cùng áp tải về đồn CA phường Vĩnh Ninh (đường Đống Đa). Đầu tiên chúng tháo tung chiếc xe máy của chị để lục soát, sau đó tước điện thoại di động của chị để ghi mọi số điện thoại và thông tin chứa bên trong. Chưa hết, hai CA nam giữ chặt 2 tay chị trong tư thế đứng để 1 CA nữ kéo quần kéo áo, sờ mó lục soát đến cả chỗ kín, trước mặt gần 20 CA nam mà một tên quay phim liên tục. Tay CA này nhìn rất quen mặt. Xong rồi chúng chửi bới, đe dọa, cấm không được đến thăm nom, dự lễ của Cha Lý, bất tuân sẽ bị giam tù. Cuối cùng chúng bắt chị Tú ký biên bản, chị không ký. Khoảng 17g30´ chị được thả về, sau lưng có CA đi theo.

            Hôm sau, 18-02-2011, tôi và chị Tú được chủ gọi điện báo thôi việc. Thì ra CA đã đến văn phòng, nơi tôi làm việc, và tiệm giặt ủi, nơi chị Tú làm việc, để áp lực đuổi việc chúng tôi. Cộng sản muốn cắt đường sống, bao vây kinh tế chúng tôi, y như đối với mọi nhà dân chủ khắp cả nước.

            CA vẫn tiếp tục theo dõi nhà tôi, ngày càng công khai táo tợn. Phần tôi, vì thấy trong nhà chỉ có 4 chị em và một cháu gái ở với nhau rồi từng bị mất trộm xe, nên chiều ngày 18-02-2011, tôi quyết định sẽ chụp hình mọi ai qua lại nhòm ngó theo dõi nhà mình. Đầu tiên tôi chụp một nữ CA tóc dài ngang lưng, người ôm ốm, đeo kính cận, mấy ngày qua cứ đi đi lại lại trước nhà, thì liền bị nữ CA này xông đánh. Ả còn kêu thêm mấy CA nam đến phụ lực để đánh và cướp máy ảnh. Tôi liền la lớn: "Công an đánh dân bà con ơi!" nhưng chúng vẫn tiếp tục đẩy tôi lăn lê giữa đường ngay trước nhà. Cháu tôi thấy vậy liền chạy ra đường hét to. CA vẫn cứ đấm đá và quyết cướp máy ảnh của tôi cho bằng được. Nhưng vì thấy dân chúng bu lại đông nên bọn cướp ngày không dám làm càn. Còn tôi thì nói to: "Công bằng, Công lý, Đạo đức ở đâu? Vì sao CA ăn lương trên thuế của Dân mà lại đi đánh Dân? Rình rập nhà Dân mà toàn là con gái, con trẻ? Vì sao bám theo để lùa Dân vô đồn, xúc phạm danh dự và xâm phạm thân thể của Dân trái pháp luật? Việt Nam đang mất đất, mất biển, mất đảo, sao không ra biên giới canh giữ và lấy lại đất, biển cho Đất nước mà lại ở đây rình rập hãm hại Dân? Trời ơi là trời!". Sau đó bọn họ đã kéo về căn nhà bên cạnh, đặt trạm theo dõi công khai, lấy máy ảnh quay chụp hình tôi.

            Đến 18g30´ tôi điện thoại cho chị Tú và em Nguyễn Bình Việt Châu (nữ sinh lớp 12) đang đến thăm Cha Lý, báo tin chuyện ở nhà. Chị và em tôi lập tức đi về thì bị một nhóm CA khoảng hơn 10 tên đuổi theo bắt lại, dùng vũ lực thô bạo xốc lên xe, ép mỗi người giữa 2 CA nam như lần trước. Áo em Châu bị hở lưng hở bụng cũng không kéo xuống được vì tay đã bị giữ chặt. Lần này chúng định đưa về đồn CA phường Vĩnh Ninh gần đó nhưng rồi bàn nhau đem về đồn Phú Nhuận (đường Nguyễn Huệ). Cũng tương tự lần trước, đầu tiên chúng mở tung xe máy lục soát, tiếp đến tách hai chị em vào hai phòng, tước điện thoại. Chị Tú cũng bị lột hết y phục để chúng sờ mó cơ thể, tìm tài liệu (USB) và quay phim. Nhục nhã khôn cùng! Em Châu cũng bị 3 nữ CA lột áo quần hung bạo như vậy. Không thấy gì hết, chúng lấy máy hình chụp ảnh em, rồi tiếp tục chửi bới, đe dọa, cấm đến thăm Cha Lý, nếu không thì liệu hồn.... Đến 21g50´ 2 chị em mới được thả về, có CA đi theo.

            Ngày 19-2-2011 em Châu đi học thì thấy 2 CA bám đuôi vào trường. Không biết bọn vô nhân tính này có định áp lực đuổi học em chăng? Chị Tú lại tiếp tục về thăm Cha Lý, giúp Cha dọn dẹp. Lúc đi về lại bị CA chặn giữa đường lục soát. Không thấy gì hết, chúng lại thả đi.

            Chúa Nhật ngày 20-2-2011, lúc 15g tôi có hẹn đi chơi với chị Phan Thị Hiệp, em gái Cha Phan Văn Lợi. Khi hai chị em chúng tôi vừa chở nhau ra khỏi nhà Cha Lợi, thì có 6 thanh niên bám theo ngay. Lúc chúng tôi từ một quầy vải tại chợ Bến Ngự đi ra thì họ (lúc này đã tăng lên 8) ập tới, xưng là CA, mời 2 chị em về đồn. Bị chúng tôi hỏi giấy tờ đâu, giấy mời đâu thì 2 người lấy thẻ CA ra nhưng không dám để chúng tôi thấy tên tuổi. Những CA còn lại kéo xe và người 2 chị em chúng tôi cách thô bạo. Trong đó có một tên mập lùn rất côn đồ từng hùng hổ với chị Hiệp trong vụ "vu khống buôn lậu" ngày 02-08-2010 tại bến xe An Cựu (đã đưa lên mạng). Hai chị em cự lại: "Chúng tôi không vượt đèn đỏ, không chở 3, không vi phạm gì, tại sao lại bắt?". Mặc, 8 tên cứ xông vào, bẻ quặt tay chúng tôi lui sau, bồng vứt lên 2 xe máy, ép giữa 2 CA nam. Bị tên ngồi sau kẹp người, ấn huyệt nơi ót, tôi hét to giữa chợ: "CA bắt người trái luật! CA ức hiếp phụ nữ! CA hành hung dân bớ bà con!". Nhưng tôi càng hét, chúng càng chạy nhanh, vượt cả đèn đỏ, đưa 2 chị em đến đồn CA Phú Nhuận. Như trường hợp chị Tú và em Châu, hai chúng tôi cũng bị tách ra hai phòng. Hai nữ CA đè ngửa tôi và giữ chặt để một nữ CA khác tóc ngắn, đeo kính cận, nói giọng Bắc, tước điện thoại. Sau đó 3 ả dựng tôi dậy, lột áo để lục soát trong người. Bị đau tay chân, tôi đứng không vững thì liền bị chúng đè nằm sấp xuống đất, bẻ quặt tay về phía sau. Dù vậy tôi cũng la lên, đòi lệnh khám xét. Mặc, bọn CA nữ cứ hành động, ả tóc ngắn kéo ngược tóc tôi lên, bấm huyệt, đánh lén đằng sau ót, trong khi bọn CA nam quay phim. Lục soát hết cơ thể không thấy gì, chúng kéo tôi ngồi lên ghế. Quá đau, tôi lại ngã xuống sàn. Bọn chúng tiếp tục quay phim, chụp hình, chửi bới, đe dọa, cấm tôi không được đến thăm Cha Lý.

            Phần chị Hiệp thì vì lớn tuổi (50t), lại không la hét như tôi, nên chúng có phần nhẹ tay hơn. Sau khi chị bị hỏi vài câu: hôm nay đi đâu, làm gì, thì bỗng nhiên có điện thoại người thân gọi tới. Thế là 4 CA nam xông vào, bẻ quặt hai tay chị rồi giật lấy điện thoại. Lỗ mãng nhất là tên côn đồ lùn mập. Chị Hiệp chất vấn tay có vẻ là sếp nhóm: "Tôi có tội gì mà bắt vào đây? Lỗi chi mà bị tước điện thoại?". Anh ta không trả lời, chỉ bỏ đi ra, rồi sai một cậu CA nhỏ vào ngồi canh chị. Chị liền cho nó một bài học: "Em là công an thì phải làm việc cho có lương tâm, có nguyên tắc, có luật lệ. Công an luôn tự hào là bạn dân, vì sao lại uy hiếp người ta? Ăn mặc như thanh niên, vô cớ bắt hai phụ nữ độc thân, chân yếu tay mềm đang ở giữa đường là vì lý do gì? Luật pháp của CA như vậy hả? Không thấy nhục cho ngành sao? Chị đề nghị với em hãy ra biên giới mà cứu nguy đất nước. Đất nước sắp rơi vào tay Trung Cộng rồi. Làm công an mà đường hoàng thì dân mới trọng. Em có biết dân nộp thuế để nuôi công an không? Em làm không đúng thì mắc tội với dân! Rồi khi cha mẹ em qua đời, thiên hạ không để yên đâu mà sẽ đào lên bới xuống! Em phải suy nghĩ lại!" Tên CA nhí trả lời: "Em không cần chị dạy dỗ". Chị Hiệp bèn búa thêm: "Có phải công an đang sợ dân nổi dậy như bên Tunisia và Ai Cập không? Nếu mình làm tốt, ích nước lợi nhà thì sợ chi ai?". Nói xong, chị bảo với nó: "Ai làm việc với chị thì mời vô! Chị không phải là tội phạm mà bắt đợi chờ. Chị không có giờ để ngồi đây mà chờ quyết định này quyết định nọ. Chị còn biết bao công việc ở nhà! Có phải muốn hành dân không thì nói!". Lát sau thì hai CA nữ đi vào hỏi chị Hiệp: "Chị có đem theo chi trong người không?" - "Có tiền đây!" - "Chị có USB không?" - "Không! Cần soát người à? Ta cởi truồng ra đây cho mà ngó!" Lúc đó chị Hiệp đang đứng trước ảnh ông Hồ. "Chị nói chi mà nặng nề rứa?..." Dù vậy sau đó hai ả cũng sờ soạng người chị để lục soát, nhưng chẳng thấy gì, nên thộn mặt ra. Cuối cùng, chúng chỉ lưu lại mọi số và tin nhắn trong điện thoại của chị.

            Khoảng 17g thì chúng thả 2 chị em chúng tôi. Tôi chưa thể đứng lên và điều khiển tay chân ngay được nên phải nhờ chị Hiệp nắn bóp, sau đó dìu ra xe. Khó khăn lắm tôi mới chở chị về nhà chị, tiếp đến ghé thăm Cha Lý thông báo mọi chuyện, dọn dẹp giúp Ngài. Khi trở về nhà, đến một đoạn vắng đường Phan Chu Trinh lúc 18g30´, thì 6 CA (trong đó có 1 nữ rất quen mặt) trên 3 xe máy đã ép tôi vào lề đường bắt dừng xe lại, rồi hai tên leo lên, kẹp tôi vào giữa. Lần này họ áp tải tôi về đồn CA Vĩnh Ninh. Sau khi bị đưa vào phòng, tôi hỏi: giấy mời đâu, lệnh bắt đâu, lệnh khám xét đâu? các anh tên chi, chức vụ gì? sao dám bắt giữ, xâm phạm thân thể dân trái pháp luật, có hệ thống như vậy? Thế là một CA lớn tuổi đã tát mạnh vào má tôi; một CA nam trẻ tuổi, hung hăng chỉ trỏ, quay phim, sỉ nhục tôi rằng: "Đánh bỏ mẹ nó đi! Lột hết quần áo nó ra!" (Tên CA côn đồ này từng đến bắt Ba tôi tại nhà, từng chỉ vào mặt Ba tôi, buộc lột áo trắng trên người để thay một áo màu trước khi ra tòa ngày 30-3-2007). Thế là mấy CA nữ khác lột áo quần tôi để khám rất hung hăng và thô bỉ. Không thấy gì, bọn chúng đe dọa: nếu muốn đi thăm Cha Lý phải xin phép chúng, chúng có toàn quyền bắt bớ, khám xét không cần giấy tờ gì cả. Đến 18g55´ mới thả tôi về.

            Đến nay CA vẫn tiếp tục và chắc chắn sẽ bất chấp pháp luật, dùng mọi thủ đoạn để hãm hại chúng tôi, vì chúng tôi quyết tiếp tục đến thăm nom giúp đỡ Cha Lý, thể hiện quyền Công dân đi lại tự do của mình!!! Nếu sau này chúng tôi có mệnh hệ gì thì đó hoàn toàn là do công an CS gây ra!

            Kết luận:

            Chúng tôi cực lực tố cáo và lên án trước toàn thể Đồng bào Việt Nam lẫn Quốc tế tội ác của công an thành phố Huế nói chung, công an phường Phú Nhuận và Vĩnh Ninh nói riêng:

- đã quấy rối cuộc sống: ngăn cản việc làm, chặn đường đi lại, rình rập theo dõi chúng tôi.

- đã xâm hại cơ thể: dùng vũ lực cưỡng bức vào đồn, đánh đập chúng tôi, cướp lấy điện thoại.

- đã nhục mạ nhân phẩm: chửi bới, thô bỉ lột trần chúng tôi để nhìn ngắm, quay phim, chụp ảnh.

- đã xâm phạm bí mật thư tín: ngang nhiên ghi lại mọi thông tin trong điện thoại chúng tôi.

            Chị em gia đình tù nhân lương tâm Nguyễn Bình Thành, Huế, VN.

Phụ lục : Vài hình ảnh về "bạn dân"

   

Tự xưng là bạn dân, nhưng lại trở thành tay sai của những kẻ cầm quyền phản dân hại nước

(Các công an canh gác nhà linh mục Phan Văn Lợi, hình chụp ngày 22-02-2011)

 

   

Lãnh lương từ tiền thuế nhân dân, nhưng chỉ biết đi rình rập dân lành, đánh bài nhậu nhẹt.

(Các công an đang đánh bài tại chốt gác gần nhà Lm Phan Văn Lợi, hình chụp ngày 22-02-2011)

 

*************************************************

No comments:

Post a Comment